Trong khi nhiều người tìm kiếm sự kế thừa qua những khối tài sản hữu hình hay những tấm bằng khen rực rỡ, tôi lại tìm thấy giá trị ấy trong nhịp độ của những bước chân. Đó là bước chân nặng nhọc nhưng kiên định của ba dưới màu áo xanh xám nơi công trường xa xôi, và giờ đây là bước chân hối hả của chính tôi trong sắc sơ mi viền xanh tại THACO INDUSTRIES. Sự tiếp nối này không nằm ở gen, mà hiển hiện trong một "mã văn hóa" thầm lặng: sự hy sinh của người thợ lắp đặt đi trước để dọn đường cho thế hệ trí thức trẻ đi sau. Vì thế, THACO trong tôi chưa bao giờ là một khái niệm đứng yên, mà là dòng chảy không ngừng nghỉ của sự tận hiến.

1

Ký ức tuổi thơ tôi không phải là những buổi chiều được ba đưa đón, mà là những tháng ngày ba biền biệt tại các công trình Cơ điện. Với ba, khái niệm "nhà" đôi khi chỉ là những cuộc điện thoại vội vã lúc tan ca. Có những năm, số ngày ba ở nhà gom góp lại chắc cũng chỉ vừa tròn đầy một tháng. Khi ấy, tôi chưa hiểu hết ý nghĩa của hai chữ "tận tâm", chỉ thấy THACO là nơi đã "mượn" ba đi khỏi những bữa cơm gia đình đầm ấm. Nhưng câu trả lời cho sự gắn bó bền bỉ của ba đã dần hiện rõ, không phải qua những lời nói bóng bẩy, mà qua những hành động thầm lặng Tập đoàn dành cho hậu phương. Tôi nhớ như in ánh mắt rạng rỡ của em gái mình khi đạt thành tích "Học giỏi – Sống tốt" từ Tập đoàn. Giây phút ấy, tôi chợt nhận ra, dù ba đang ở một công trường nắng cháy cách nhà hàng trăm cây số, THACO vẫn luôn ở đây, thay ba nâng niu và khích lệ những nỗ lực của chị em tôi, không chỉ chi trả lương cho sức lao động của ba, mà còn cùng ông vun đắp tương lai cho chúng tôi. Đó chính là điểm tựa vững chắc để ba yên tâm gửi gắm cả tuổi trẻ "chinh chiến" từ Bắc – Trung – Nam đến Campuchia.

2

Thời gian trôi đi, tôi trưởng thành và chính thức gia nhập đội ngũ THACO vào năm 2021. Ngày đầu tiên tôi mặc chiếc sơ mi viền xanh đứng trước gương, ba đã nhìn rất lâu. Tôi biết trong lòng ba trào dâng niềm tự hào, bởi ngay khi nhận được tấm hình con gái trong bộ đồng phục mới, ba đã chia sẻ ngay lên mạng xã hội với dòng trạng thái đầy xúc động: "Cảm thấy hạnh phúc khi nhìn thấy con gái của ba cùng là đồng nghiệp kkk … Cố gắng nha con gái …". Trong ánh mắt của người thợ già mặc bộ đồ xanh xám năm ấy, tôi thấy một sự an lòng đến lạ kỳ. Ba bảo: "Đời ba lắp đặt những nền móng, đời con phải dùng trí tuệ để vận hành nó thật tốt nha con".

Giờ đây, khi trực tiếp tác nghiệp cùng những người chú, người bác, các đồng nghiệp một thời của ba, tôi càng thấm thía giá trị của sự tiếp nối. Dưới nhà máy, bên những sơ đồ kỹ thuật phức tạp, những trang tính đầy những con số dự toán, các chú và các anh chị vẫn gọi tôi bằng cái tên thân thương - "Con gái anh Lập già Cơ điện". Sắc xanh xám truyền thống của ba và màu áo sơ mi đồng phục của tôi hòa quyện trong một không gian làm việc chuyên nghiệp. Tôi nhận ra rằng, dù công nghệ có thay đổi, dù tập đoàn có chuyển mình mạnh mẽ từ cơ khí sang số hóa, thì cái "chất" THACO, với sự kỷ luật và lòng tận tâm vẫn chảy đều qua hai thế hệ.

3

THACO trong tôi hôm nay là sự kết tinh của lòng biết ơn và trách nhiệm. Biết ơn những vết chai sạn trên đôi tay ba dưới màu áo xanh xám để tôi có được sự chỉn chu dưới màu áo sơ mi hôm nay. Trách nhiệm của tôi là viết tiếp câu chuyện của gia đình mình, để những chuyến đi xa của ba năm xưa và sự nỗ lực của tôi hôm nay đều trở thành những viên gạch vững chắc xây dựng nên một THACO trường tồn, mạnh mẽ, không ngừng phát triển.

Nguyễn Anh Thư – Nhà máy Thiết bị chuyên dụng THACO INDUSTRIES