Chiều Ea H'leo lại về
Chiều Ea H'Leo lại về, mang theo nắng vàng trải dài trên những đồi đất đỏ bazan và gió thổi miên man qua các nông trường rộng đến mênh mông. Gió ở đây không vội, cứ lặng lẽ đi qua hàng cây, qua mái nhà, qua những lối đất dài hun hút, để lại cảm giác vừa khoáng đạt vừa trầm lắng. Đứng giữa không gian ấy, tôi biết mình đã thật sự trở lại - trở lại với nông nghiệp, với THACO AGRI, như một mối nhân duyên đã hẹn từ rất lâu.

Năm 2019, tôi xung phong đi đợt đầu công tác tại Campuchia khi THACO bắt đầu hành trình với nông nghiệp. Ngày rời Chu Lai, tôi mang theo sự háo hức của người đi lần đầu, nhưng cũng không giấu được những băn khoăn của kẻ sống xa nhà. Và rồi khi đặt chân đến vùng dự án, trước mắt tôi là một thế giới khác. Đất trời rộng đến ngỡ ngàng, những con đường đỏ kéo dài đến tận chân mây, cỏ mọc cao hơn đầu người, nắng trải từ sáng đến chiều, gió thổi không ngơi nghỉ.
Cuộc sống nơi ấy giản dị đến mức trần trụi. Sáng thức dậy cùng nắng, tối lắng nghe gió đi qua nông trường trong yên tĩnh. Xa quê, xa gia đình, có những buổi chiều đứng một mình giữa khoảng đất bao la, tôi chợt thấy lòng mình lạc lõng. Nhưng cũng chính trong sự lặng lẽ ấy, tôi nhìn rõ hơn những con người quanh mình, những con người chọn ở lại với nông nghiệp, chọn gắn bó với THACO AGRI.

Họ sống cùng nắng gió, quen với bụi đất bám đầy giày, quen với những ngày dài ngoài nông trường và những đêm xa nhà. Không ai nói nhiều về khó khăn, chỉ lặng lẽ làm việc, lặng lẽ thích nghi, lặng lẽ ở lại. Có những buổi chiều, mặt trời đỏ rực dần khuất sau rặng cây, tôi thấy họ vẫn đứng đó, nhỏ bé giữa không gian mênh mông, nhưng vững vàng đến lạ. Chính họ - những con người bình dị ấy - đã khiến vùng đất hoang sơ dần mang hơi thở của sự sống.
Ba năm trôi qua, đến tháng 11 năm 2022, tôi trở về lại Chu Lai. Cuộc sống trở nên quen thuộc hơn, nhịp công việc ổn định hơn, nhưng đâu đó trong tôi vẫn còn nguyên ký ức về những chiều nắng gió, về những vùng đất xa và những con người đã cùng tôi đi qua những ngày đầu gian khó.
Rồi một lần nữa, tôi lại lên đường, lần này là KLH Cao Nguyên - Ea H'Leo. Khi xe lăn bánh trên những con đường đỏ bazan, khung cảnh trước mắt vừa quen, vừa mới. Ea H'Leo hiện ra hùng vĩ và khoáng đạt: bầu trời cao hơn, gió heo may se lạnh khi chiều xuống, những nông trường nối tiếp nhau như không có điểm dừng. Chiều ở đây, nắng không gắt như miền cát, nhưng gió thì sâu, thổi vào lòng người một nỗi nhớ rất riêng.

Ở Ea H'Leo, tôi lại gặp những con người THACO AGRI vẫn ngày ngày gắn bó với đất đai, với cây cỏ. Họ sống chậm giữa thiên nhiên rộng lớn, nhưng làm việc bền bỉ và kiên trì. Xa nhà, xa phố thị, họ chọn ở lại với nông trường, coi nơi này như quê hương thứ hai. Trong những bữa cơm giản dị, trong những câu chuyện vụn vặt cuối ngày, tôi thấy ở họ một niềm tin lặng lẽ vào con đường mình đang đi.
Chiều Ea H'Leo lại về. Nắng chậm rãi rút khỏi những triền đồi, gió vẫn còn ở lại, thổi qua nông trường như nhắc nhớ về sự bền bỉ của đất và người nơi đây. Giữa thiên nhiên hùng vĩ ấy, tôi hiểu rằng THACO AGRI trong tôi không chỉ là nơi làm việc, mà là nơi con người học cách sống cùng đất, cùng trời và cùng nhau vượt qua. Ở những vùng đất tưởng chừng chỉ có gió và nắng ấy, con người THACO AGRI âm thầm gieo trồng niềm tin, vun đắp từng ngày bằng sự kiên trì và trách nhiệm. Và có lẽ, chính những điều như thế này đã níu chân tôi ở lại để tiếp tục đồng hành, tiếp tục gắn bó với nông nghiệp, với những vùng đất xa mang tên THACO AGRI.
***
Đại ngàn khắc nghiệt thử gan người,
Đất đỏ bazan không lời than thở.
Chỉ ai đủ trí, đủ bền,
Mới giữ được mùa cho đất nở hoa.
Ngô Quang Phong - Xí nghiệp Bò Ea H'Leo, THACO AGRI